188
fun88
dafabet
Biên Thành Ðao Thanh - Hồi 29 : Ngươi Sẽ Đi Một Chuyến Viễn Hành


Tiêu Biệt Ly đương nhiên nhìn thấy bàn tay nắm chặt đao của Phó Hồng Tuyết đã có gân xanh vồng lên, đương nhiên cũng nhìn thấy sát khí trong mắt Phó Hồng Tuyết, bộ dạng của y vẫn không thay đổi, vẫn bình ổn ngồi trên ghế như trước.
“Cả âm mưu đều do ngươi thiết kế ?” Phó Hồng Tuyết lại hỏi lần nữa.
“Phải”. Tiêu Biệt Ly điềm đạm đáp lời hắn:
“Chỉ bất quá là chuyện mười năm trước”.
“Mười năm trước ?” Phó Hồng Tuyết lại giật mình:
“Ngươi mười năm trước đã lập âm mưu đó, đợi mười năm sau mới thực hành ?”.
“Không, mười năm trước đã thực hành qua”. Tiêu Biệt Ly đột nhiên mỉm cười:
“Chỉ bất quá mười năm sau, hôm nay, lại để người ta tân trang lại, thực hành lại”.
Phó Hồng Tuyết không hiểu, Tiêu Biệt Ly lại giải thích.
“Mười năm trước, khi ta còn chưa nhìn thấy rõ chân diện mục của Mã Không Quần, đương nhiên phụ giúp lão đối phó ngươi, cho nên ta nhắm vào nhược điểm của ngươi mà an bài Thúy Bình, khiến cho tình cảm của ngươi bế tắc, đợi ngươi bộc bệnh để giết ngươi”. Tiêu Biệt Ly thốt:
“Không tưởng được mười năm sau, hôm nay, đám Mã Không Quần không ngờ cũng dùng phương pháp đó, an bài thêm một Phong Linh”.
Tiêu Biệt Ly nhìn Phó Hồng Tuyết, lại nói:
- Không tưởng được ngươi không ngờ vẫn bị gạt, vẫn muốn dùng rượu để trốn tránh.
Gió trong tiểu trấn và gió trong sơn cốc cũng lạnh lẽo như nhau, nhưng Phó Hồng Tuyết lại cảm thấy trong người có một luồng nhiệt khí đang trào dâng, bởi vì hắn đối với lời nói của Tiêu Biệt Ly dần dần đã có hứng thú.
“Ngươi nói lần này Phong Linh xuất hiện, là bọn chúng cố ý an bài, tác dụng cũng tương đồng như Thúy Bình mười năm trước ?” Phó Hồng Tuyết hỏi.
- Phải.
Phó Hồng Tuyết nghĩ ngợi, Loan Đao A Thất xuất hiện, dẫn đến sự báo thù của Phong Linh, Phong Linh đến căn nhà gỗ trị thương, Đinh Đang huynh đệ phục rượu, bóng đêm triền miên, hắn đương nhiên cũng kể hết, cuối cùng là chuyện phát sinh hồi sáng sớm, và phong thư trong nhà.
Tiêu Biệt Ly lắng nghe kỹ càng, nghe xong, y lại cười, nói với Phó Hồng Tuyết:
- Ngươi thật sự quá mê muội. Một đêm triền miên của bọn ngươi tịnh không bảo đảm nhất định có con, cho dù có ...
Y nhìn Phó Hồng Tuyết, lại nói:
- Tình cha và tình mẹ không giống nhau, phụ thân nhất định phải tới khi nhìn con mình thoát ly khỏi thân thể mẹ, chào đời, mới bắt đầu thương con, từ lần đầu nhìn thấy con mình, phụ thân mới bắt đầu có tình thương phụ tử, là một thứ tình thương học tập.
Phó Hồng Tuyết đang lắng nghe.
“Tình mẹ lại là tự nhiên, từ ngày đầu tiên có mang, từ lúc đứa bé bắt đầu thành hình trong người mẹ, mẫu thân đã có một thứ cảm giác rất đặc biệt, rất mau chóng biến thành tình thương”. Tiêu Biệt Ly thốt:
“Đứa bé còn chưa ra đời, đã có sự quan tâm yêu thương của mẫu thân, tình mẫu tử là trời sinh, tình phụ tử lại là từ từ bồi dưỡng ngày sau”.
Đó là lần đầu tiên Phó Hồng Tuyết nghe có người đem tình mẹ và tình cha phân tích rõ ràng như vậy.
Tiêu Biệt Ly nhìn Phó Hồng Tuyết, lại cười nói:
- Trên thế gian có rất nhiều nữ nhân bị hãm hiếp, lúc ban đầu luôn luôn hận mình sao không chết, nhưng đợi đến khi bọn họ xác định mình đã có mang, không những mất đi ý niệm tự sát, hơn nữa còn hy vọng sinh hạ đứa bé, ngươi có biết tại sao không ?
- Tình mẹ ?
“Phải”. Tiêu Biệt Ly đáp:
“Không cần biết phụ thân của đứa bé đó là ai, không cần biết đứa bé đó ra sao, mang thai có thể khiến cho nữ nhân sản sinh ra tình mẹ vĩ đại, cũng để hận biến thành thương”.
Phó Hồng Tuyết tuy đang lắng nghe, mục quang lại đang nhìn xa vời, nhìn về một nơi hư vô phiêu diêu xa vời.
“Cho dù Phong Linh thật sự muốn giết một thân nhân của ngươi, muốn giết hài tử của ngươi, nhưng đợi đến khi đứa bé thành hình trong thân thể ả, hận ý của ả có thể chuyển thành mẫu ái”. Tiêu Biệt Ly nói:
“Cho nên cho dù âm mưu đó ra sao đi nữa, Phong Linh nhất định có thể tận lực bảo vệ hài tử của ngươi”.
- Nữ nhân ? Nữ nhân là dạng người như vậy sao ?
Phó Hồng Tuyết cảm thấy mình thật sự không hiểu nữ nhân cho lắm.
- Đâu phải chỉ có hắn không hiểu, trên thế gian có bao nhiêu người có thể hoàn toàn hiểu thấu được nữ nhân ?
Đêm đen đã gần tàn, quang minh gần soi sáng.
Tâm Phó Hồng Tuyết đã không còn một mũi kim nào đâm chích, hắn đã quyết tâm điều tra cho rõ chân tướng chuyện này, không ngại trả giá, không ngại hy sinh tử vong, hắn phải điều tra ra người sau lưng âm mưu là ai ?
Hắn kéo mục quang du lãng nơi viễn phương hư vô phiêu diêu trở về quán rượu nhỏ, đèn vẫn mù mờ như trước, rượu vẫn còn trong chén như trước, hắn nâng chén rượu, sau đó dùng một thái độ rất thành khẩn nói với Tiêu Biệt Ly:
- Ta kính ngươi.
“Ngươi kính ta ?” Tiêu Biệt Ly giật mình.
“Ta vốn không nên uống rượu nữa, nhưng một chén này ta nhất định phải kính ngươi”. Phó Hồng Tuyết đáp:
“Bất quá chén rượu này ta nhất định phải kính ngươi”, Phó Hồng Tuyết thốt:
“Bởi vì ngươi đã giúp ta giải khai mọi gút mắc trong tâm”.
“Gút mắc không phải là ta tháo, mà là chính ngươi tháo gỡ”. Tiêu Biệt Ly chợt cười cười:
“Bất quá chén rượu này ta nhất định phải uống, bởi vì rượu mà Phó Hồng Tuyết kính, ngàn năm khó thấy”.
Bọn họ uống không phải là rượu mừng, càng không phải là rượu buồn, cái bọn họ uống là hào tình giữa nam nhân với nam nhân.
Hai chén rượu rất mau chóng chui thấm bao tử của hai người, chén vừa đặt xuống, Tiêu Biệt Ly lập tức lại rót hai chén.
“Chén rượu này ta nhất định phải kính ngươi”. Tiêu Biệt Ly nâng chén:
“Bởi vì uống xong chén rượu này, ngươi sẽ đi một chuyến viễn hành”.
- Viễn hành ?
“Phải”. Tiêu Biệt Ly đáp:
“Ngươi sẽ đi đến Lạp Tát, thánh địa trong mắt người Tạng”.
- Lạp Tát ? Ta tại sao phải đến Lạp Tát ?
- Vì Diệp Khai.
“Diệp Khai ?” Phó Hồng Tuyết ngẩn người:
“Gã gặp nguy hiểm ?”.
- Gã đã thất tung.
Bình minh xuyên phá tầng mây, chiếu lên cột cờ cao vời vợi như không thể nào với tới được.
Cờ xí trên cột cờ tuy còn đó, lại đã không còn vẻ nghênh phong phất phới, uy phong lẫm liệt của Quan Đông Vạn Mã Đường mà Phó Hồng Tuyết nhìn thấy mấy ngày trước đây.
Cờ xí tuy vẫn còn có thể nhìn thấy dòng chữ “Quan Đông Vạn Mã Đường”, nhưng đại bộ phận đã bị thiêu hủy, cả mặt cờ không những rách rưới dơ bẩn, còn để mạng nhện giăng phủ chiếm cứ.
Lá cờ đó chỉ cần liếc một cái là biết không phải chỉ mới biến thành như vậy, tối thiểu cũng đã trải qua thời gian mười năm.
Mười năm.
Sự huy hoàng hùng phong của Vạn Mã Đường lại không còn thấy nữa, lại khôi phục tình cảnh như đêm đầu lúc Phó Hồng Tuyết mới đến tiểu trấn.
Phòng ốc tàn khuyết, tường vách bong mục, đồ đạc đóng bụi dày cộm, đi đâu cũng thấy tình cảnh bại hoại.
Vạn Mã Đường mười năm sau khôi phục phồn hoa một cách kỳ diệu, lại biến thành nguyên trạng hoang lương một cách kỳ diệu.
Nhìn thấy tình cảnh đó, Phó Hồng Tuyết không khỏi ngây người.
“Cho nên ta nói ngươi nhất định phải đến xem một lần”. Tiêu Biệt Ly đang đứng sau lưng Phó Hồng Tuyết:
“Nếu không tận mắt chứng kiến, ngươi nhất định rất khó tin”.
“Làm sao có thể biến thành như vầy ?” Phó Hồng Tuyết hỏi:
“Chuyện này đã xảy ra khi nào ?”.
“Mười ba ngày trước”, Tiêu Biệt Ly đáp:
“Ngày thứ hai sau khi ngươi đem Phong Linh đi”.
Phó Hồng Tuyết ngẫm nghĩ, lại hỏi:
- Cũng chỉ trong một ngày, lại kỳ diệu biến thành như vầy ?
“Phải”. Tiêu Biệt Ly đáp:
“Lần này ta còn là người tận mắt chứng kiến”.
Phó Hồng Tuyết không hiểu ý tứ đó.
“Ngày thứ hai sau khi ngươi đi khỏi, đang lúc Vạn Mã Đường chuẩn bị tìm kiếm ngươi, ta đột nhiên đến tìm Mã Không Quần, khi lão gặp ta, tuy rất kinh hãi, nhưng ta nhìn kiểu nào cũng nhìn không ra lão có thể là giả”. Tiêu Biệt Ly chầm chậm tự thuật cái ngày mình đã trải qua:
“Lão vẫn nhiệt tình chiêu đãi ta như trước, bọn ta hai người đang ngồi trong thư phòng của lão đàm luận, chuyện đàm luận lại là bí mật riêng tư giữa ta và Mã Không Quần”.
- Người khác không thể nào biết bí mật đó ?
“Phải, cho nên lúc đó ta rất hoài nghi Mã Không Quần này có thể thật sự là Mã Không Quần của mười năm trước sống lại”. Tiêu Biệt Ly đáp:
“Vừa uống vừa chuyện vãn, đột nhiên ta cảm thấy say mèm một cách kỳ lạ, lúc đó đã là đêm khuya”.
- Sau đó ?
- Sau đó đợi đến khi ta tỉnh dậy thì trời đã sáng, ta tuy còn ngồi trong thư phòng đêm qua, nhưng cảnh vật lại đã biến đổi, biến thành tình cảnh mà ngươi thấy hiện giờ.
- Còn người ?
“Không có người”. Tiêu Biệt Ly đáp:
“Không có tới một người”.
“Không có ?” Phó Hồng Tuyết hỏi:
“Người xuất hiện trở lại ở Vạn Mã Đường đều biến mất ?”.
- Phải.
Mười năm trước Vạn Mã Đường đã bị hủy diệt, tất cả đều chết, mười năm sau lại xuất hiện một cách kỳ diệu.
Hiện tại lại tan biến một cách kỳ diệu.
Chuyện này là sao ?
Phó Hồng Tuyết đương nhiên đã gặp qua Tô Minh Minh, cũng từ miệng Tô Minh Minh mà biết Diệp Khai vì điều tra Hầu Viên nơi trú ngụ của Bạch Y Linh mà đến Lạp Tát.
Đối với lời tự thuật của Tô Minh Minh về những chuyện Diệp Khai trải qua ở Lạp Tát, hắn nghe rất kỹ càng, một chữ cũng không bỏ qua.
Đang lúc hắn nghe tới Phong Linh ở “Phong Linh Ốc”, trong tâm tuy xốn xang, nhưng trên mặt hắn tịnh không có biểu hiện gì.
Cuối cùng Phó Hồng Tuyết đương nhiên biết Diệp Khai vì chuyện Hấp Huyết Quỷ mà thất tung, Tô Minh Minh vì chuyện đó mới đến tiểu trấn này tìm Tiêu Biệt Ly thương lượng.
Cho nên Tiêu Biệt Ly mới phải kính Phó Hồng Tuyết chén rượu, mới nói Phó Hồng Tuyết sẽ đi một chuyến viễn hành.
Hiện tại Vạn Mã Đường lại khôi phục hình ảnh tàn phá, đám người Mã Không Quần cũng tan biến. Đáp án của tất cả những chuyện đó xem ra chỉ còn nước đến Lạp Tát mới có thể tìm ra.
Cho nên Phó Hồng Tuyết và Tô Minh Minh đã đến Lạp Tát.